Tìm kiếm Blog này

2 Hours Relaxing Piano Music || VIOLIN Music || Classical Piano Music ||...

Video thư giãn tuyệt vời nhất mà bạn không nên bỏ qua, hãy đón xem Video tiếp theo vào Thứ 7 Hàng Tuần vào lúc 7g 00 đến 8g 00 , Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ mình












Cô gái ah ? Em không đẹp thì có quyền đòi hỏi gì đây ?

Cô gái àh, tôi biết là em không phải  là 1 cô gái đẹp ....

Trong khi mọi cô gái ở độ tuổi của em ngoài kia đang xúng xính với áo hoa, trang sức thì em vẫn cặm cụi ngồi làm việc một mình. Em có thể ngồi hơn tám giờ đồng hồ trước màn hình để viết một bài luận văn hay làm một dự án, nhưng lại lười nhấc bổng thân hình bé nhỏ của mình ra ngắm phố phường ngày sang. Những dịp lễ lớn như thế này, những người cô đơn như em và tôi chắc cũng có khá nhiều đấy. Song, sống một mình nơi đất khách, hằng ngày vội vã trên những chuyến tàu đi đi đến đến, em tự cho những bận rộn hay những công việc nặng nề đầu óc là niềm vui bé mọn của mình. Chỉ có như thế em mới không nghĩ đến cái cảm giác bơ vơ đơn độc hay sự khao khát một bàn tay nắm chặt, dù chỉ một phút giây.

Một cô gái không đẹp thì được quyền đòi hòi điều gì đây, huống chi vừa không đẹp mà tài năng cũng chẳng có để bộc lộ, tôi thấy duy nhất sự cần cù chịu khó là khiến em khác biệt với những kẻ xung quanh mình. Đàn ông đôi khi họ cần nhiều hơn một sự chuyên cần kỹ lưỡng. Còn em, em mờ nhạt quá, họ chẳng thể nhìn thấy em đâu. Họ đòi hỏi ở chúng ta một ti tí xinh xinh hay một nụ cười duyên dáng, không cần quá đẹp nhưng tốt nhất vẫn phải nên dễ nhìn một chút. Thế vẫn hơn là một cô nàng da ngăm đeo hai nắp chai dày cộm hay một cô nàng béo những sáu mươi ký mà mặt cũng chẳng xinh tẹo nào.



Em à, sinh ra đời không xinh quả thật là một thiệt thòi, nhưng càng thiệt thòi hơn là em quá mờ nhạt và vô vị so với cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Tôi từng thấy người ta tuyển nhân viên ngân hàng vẫn ưu tiên chọn một cô nàng da trắng dáng chuẩn hơn là một cô nàng học vị thật cao nhưng lại béo hơn sếp mình một chút. Ngày xưa, cô giáo dạy sinh cấp hai và một cô giáo khác dạy toán cấp ba của tôi, hằng ngày, phải gồng mình vất vả tìm thêm công việc vì không thể sống nổi với đồng lương giáo viên ít ỏi để nuôi mẹ già. Họ không có điều kiện lý tưởng để tìm gặp một người đàn ông đích thực của đời họ, nhất là khi đã qua cái tuổi hai mươi mơn mởn căng tràn. Bởi vì, vây quanh chúng ta là hàng hà những cô nàng xinh đẹp đa dạng, đàn ông dù có xấu hay đẹp, họ cũng không có nhiều thời gian để tìm hiểu thật sâu bên trong tâm hồn của một cô gái như em đâu.

Nhiều người thường phê phán những cô nàng đẹp mong manh như búp bê chưng trong tủ kiếng, chỉ để nhìn chứ không muốn chạm đến. Nhưng đó vẫn chỉ là lý thuyết suông ngớ ngẩn của những kẻ ganh tị mà thôi. Thật ra thà được làm một cô búp bê đứng ngang nhiên để mọi người cùng chiêm ngưỡng dẫu có bao thị phi dư luận, vẫn hấp dẫn hơn là làm một cô gái cục mịch mà người khác vẫn lầm tưởng là không hiện hữu bao giờ.

Vậy nên hãy gỡ xuống cái vẻ mặt buồn phiền, mệt mỏi và tự ti đi em tôi. Nếu đã không xinh đẹp, em chỉ còn cách là phải trở nên giỏi giang để nổi bật hơn nào cô gái. Tin tôi, rằng mọi người luôn đánh giá cao một cô nàng bản lĩnh tháo vát, dám làm dám nói và tự tin vào chính bản thân mình. Sự bản lĩnh không phải ai sinh ra cũng sẵn có, đôi khi em nên nhìn vào hoàn cảnh trước mắt mà tự thúc đẩy mình mỗi ngày lại thêm một ít động lực để trở thành mạnh mẽ, thậm chí cũng nên bản lĩnh hơn cả một người đàn ông mà em nghĩ em cần. Đừng trông chờ để được dựa dẫm vào một bờ vai, nhỡ như qua tuổi tứ tuần mà chẳng ai mang cỗ đến rước em về dinh như em mong đợi, em rồi có than trách cuộc đời sao mà quá bạc bẽo hay không? Đơn giản thực tế chẳng có chàng bạch mã hoàng tử nào đến yêu một cô nàng tầm thường mộc mạc như trong phim Hàn lãng mạn. Em cũng đừng nói với tôi rằng mỗi người ai cũng có môt số phận nhất định, để rồi mặc nhiên chấp nhận sự bất lực mà vốn dĩ tạo hóa không hề có ý định ban cho mình. Em à hoàn cảnh có thể không dễ thay đổi, nhưng em có dám thay đổi mình bằng cách tìm một lăng kính muôn màu để nhìn cuộc đời thật trọn vẹn?

Nào đứng dậy đi em, ngoài kia thế giới vẫn lộng lẫy lắm. Đừng ủ rũ như thể ngày mai trời lại âm u mây mưa nữa. Tập cười nhiều hơn và giúp đỡ mọi người nhiều hơn. Sự quan tâm em mang đến cho người khác không những làm ấm trái tim những người được đón nhận mà còn khiến em xinh đẹp hơn gấp nhiều lần, thật đấy! Chúng ta không phải là những cá thể đơn độc, chúng ta là một gia đình, là một cộng đồng lớn. Một lần em đến với cuộc đời là một lần em hiến tặng. Đừng thu mình trong cái vỏ bọc ích kỷ và rụt rè tự ti nữa.

#tinhyeu#blogtinhyeu#cauchuyentinhyeu#goctamsu#


Song Tử

Gái Bán Hoa



Tại sao cuộc đời lại nỡ đặt lên đôi vai đó những gánh nặng trần ai, cùng nhiệm vụ một lớn lao đến thế, khi tuổi đời còn tươi thắm như vậy?

*****
   
       Trong một dịp tình cờ mà tôi được Cha mình dắt về quê nội ở miệt Cà Mau, tôi nói tình cờ đây là chuyện cơm canh giữa Cha Mẹ tôi bấy giờ không được ngọt, và vào lúc "không được ngọt" đó, thì Ông nội tôi đột ngột qua đời, buộc lòng Cha tôi phải về đấy phúng điếu, may thay, tôi lại đang trong kỳ nghỉ hè nên được ông đem theo.

Đây không phải lần đầu tiên tôi đi xa, nhưng về đất Cà Mau thì quả đúng là lần đầu tiên trong cuộc đời trẻ thơ lúc bấy giờ. Lúc đó tôi mới có mười hai tuổi mà phải ngồi xe một ngày trời mới đến được địa hạt Cà Mau, mệt muốn liệt giường.

Thời đó xe cộ lưu thông đã tấp nập lắm, nhưng về đến Cà Mau thì buộc phải đi lại bằng đường thuỷ, nhập gia tuỳ tục cũng hợp đạo thôi, niếu không thì biết đi lại bằng gì ở xứ này. Cha tôi mua vé tàu cao tốc, được biết tàu này chạy bằng máy xe, mà người ở đây hay gọi đùa là "xe khách trên sông" vận tốc nghe đâu lên đến mấy mươi cây số một giờ, nghe nói thế thôi chứ tôi chẳng biết có đúng vậy không.
Chiếc tàu đang bập bềnh trên sóng nước, nhìn nó tôi mường tượng hệt một con cá "lìm kìm" cỡ lớn, đầu nhọn thân thon, hai bên sườn sơn trắng có ô cửa kính râm đen tựa như xe buýt, cũng có ghế niệm hẳn hoi chẳng khác gì xe khách chạy trên đất bằng, có điều dưới sông sóng vổ "ạch đụi, chông chênh" ngồi thích chí hơn. Nhưng đó là trước khi tàu chạy, chứ đến lúc khởi hành thì tôi mới hãi hùng thực sự. Tiếng máy gầm gú như con thú hoang đói ngấu đẩy con tàu lướt như bay về phía trước, hai bên mạng tàu nước bắn trắng xoá, những hàng dừa kéo theo những ngôi nhà sàn lưng lững cặp mé sông cứ vùn vụt tuột lại phía sau, hãi quá, tôi ngồi rúm ró trên ghế nệm, Cha tôi ngồi bên cạnh vẫn điềm nhiên đốt thuốc và dững dưng ngó tôi mà cười.

         Ở đây với tôi cái gì cũng mới lạ, tôi không hiểu làm sao người ta có thể lưu thông trên sóng nước một cách tài hoa đến vậy. Mỗi khi có một chiếc cao tốc chạy qua, mấy cái "vỏ lãi" sơn xanh kẻ trắng xen lẫn, điều dạt qua một hướng, nương theo con sóng trong rất vui mắt, ban đầu nhìn nó tôi ngỡ là xuồng ba lá có gắn máy đuôi tôm. Đến khi ta Cha tôi đưa tay trỏ vào một cái "xuồng" theo cách nghĩ của tôi, mà giảng, thì lúc đó tôi mới rõ.

Tàu chạy nhanh, mỗi lần đến một cái bến có khách muốn xuống hay lên, người lái ngoặc con tàu tạo một vòng nước xoáy hình cánh cung, rất điệu nghệ. Ban đầu, tôi hơi hoảng vì tàu cứ nghiêng hẳn về một bên, nước chừng như có thể tràn vào bất cứ lúc nào, nhưng đôi lần như vậy tôi đâm ra thích.
Có điều tôi cũng mấy lần thót tim vì tàu chạy quá nhanh, mỗi khi có một hay hai chiếc cao tốc lướt như bay ngang qua nhau, thì sóng mạnh tạt vào bên sườn khiến con tàu cứ nảy lên bất chợt hệt cái tên "thuỷ thượng phiêu" trong truyện tàu tôi vẫn hay đọc, nhắm mắt, tôi tưởng chừng như mình sắp gặp Long Vương đến nơi rồi, mô Phật! Cũng không biết bằng cách nào mà tôi lên được bờ vào lúc xế chiều, mặt mày bơ phờ, ngu ngu.

Ở đây có hai loại phương tiện chính, một là đò, hai là vỏ lãi. Còn "cao tốc" và "ca – nô" chỉ để cho những người có tiền họ đi, bỡi cao tốc rất đắc nhưng được cái nhanh nhất ở đây.

Tôi chả biết Cha tôi có tiền hay không, nhưng gia đình tôi lúc đó tương đối nghèo, ngoài việc đi buôn trên sông thì chỉ trồng trọt và chăn nuôi là chính. Ông lớn lên ở Cà Mau, học hết lớp 12 rồi nghe đâu thi vào trường Công An, về sau ông kể, vì giúp nội việc gì nhưng không kể tường tận, nên phải bỏ chức mà lánh lên Vĩnh Long rồi gặp Mẹ và kết nghĩa "Châu Trần". Dây mơ rễ má bên họ nội kể ra rất phiền phức, nhà đông anh em nên ông nội đặt tên cái gì là Văn – Thi – Thơ – Ca, mãi tôi vẫn không nhớ hết.

Tối đó tôi phải nằm võng trên chuyến đò đêm về Sông Đốc, tới sáng ra mới đến được chỗ người cô thứ sáu đang sinh sống.

Nhịp sống ở Cà Mau lúc bấy giờ rất phát triển, phát triển bật nhất ở Miền Tây luôn ấy chứ. Bởi ở đây một ngày không biết có bao nhiêu tàu đánh cá ra vào, các loại hình nuôi thuỷ hải sản thì khỏi bàn, không nơi nào sánh kịp. Chợ Sông Đốc có cái khách sạn Đông Á rất cao, như người khổng lồ đeo biển đón mừng khách phương xa đến nghỉ chân và vẫy chào người rời khỏi. Về đến đây đông đúc nhất tất nhiên là bến Cảng, ghe tàu neo đậu lỗ chỗ nhưng nhìn chung cũng rất ngay hàng thẳng lối, nó cũng như bến xe khách ở các tỉnh luỵ vậy. Nhưng phương tiện đi lại chính là vỏ lãi, người ta vồn vã mặc cả, rộn rã và tấp nhập đưa rước khách khi thì sang sông , khi thì đến cách địa danh mà tôi chả hiểu "ất giáp mô tê" gì sất. Nó cũng giống như đội ngũ xe ôm trên bộ. Tôi thấy rõ ràng là vui hơn Vĩnh Long của tôi rất nhiều, có lẽ vì lạ mà tôi thấy thế cũng nên.

Nhà cô Sáu nằm khuất trong một con hẻm lát bê tông gần chợ, nhà cửa san sát đan xen nhau, sình lầy và nước đọng. Hầu hết đường xá ở đây điều bị ngập nước lúc triều lên, khi nước rút để lại vô số những bãi - kênh nước thối rất mất mỹ quan. Nhưng phần lớn là do ý thức của người dân còn kém, nạnh ai nấy xả rác bừa bãi thành ra nhìn giống như mặt trái của đô thị hoá vậy.

Ngôi nhà, hay đúng hơn là một quán nhậu, vì trước cửa có treo biển "Sáu Cao Cà Mau" lúc bước vào tôi thấy có mấy người khách mặt mày đỏ tía đang bước ra, tay cắp bên hông một cô em má phấn dáng trong rất ngon cơm!

Cha tôi gật đầu chào một người đàn bà béo múp míp có bộ mặt hình nửa trái banh và đôi chân chim sẻ, tôi không hình dung được đôi chân đó hằng ngày phải khốn khổ thế nào với cái khối thịt to đùng kia.

  Tôi gật đầu chào lấy lệ và lại nhận được ngây cái cười cảm tình của bà cô múp míp.

- Anh Năm dẫn thằng nhỏ dô nhà nghỉ mấy hôm, rồi đợi thiệt khoẻ hẳn dẫn về thăm mộ Ba, dù sao cũng xong xuôi hết rồi. Anh về trể, chế Tư có nhắc nhưng ở tận Năm Căn không cách nào bắt liên lạc được, phải xong rồi mới nhờ thằng Ca lên gọi anh.

Cha tôi cười trừ, hỏi han mấy câu xã giao, xong dẫn tôi vào trong, lúc quay đi bà cô tôi hỏi.

- Nhỏ tên gì đó anh, giống anh đẹp trai quá hé-ong...!

Cô Sáu hỏi kìa trả lời đi con:

- Tôi đáp lí nhí. Dạ con tên Duy!
- Con trai gì mà rụt rè như con gái, thôi vô trong nằm nghỉ chiều cô Sáu cho mấy đứa chở đi chơi đây đó cho biết.

Tôi đánh một giấc đến tận chiều tối mới ngồi dậy, lúc dậy tôi thấy có người đàn bà trạc tuổi mẹ tôi đang ngồi trên mép giường nói chuyện với Cha. Mãi về sau tôi mới biết bà này là "nhân tình, nhân ngãi" gì đó với ông – thiệt, tôi cũng chả biết nói sao.

          Ở đây tôi khá lạ lẫm với mọi thứ chung quanh, từ nết sống đến nết ăn ở rồi giao tiếp hằng ngày.
Khu nhà của cô Sáu chia làm hai gian ăn thông với nhau, có hình chữ " U ", một bên là nhà ở lẫn quán nhậu xây cất khang trang, phía trước là nơi thu tiền cũng là chỗ để "thân hình múp míp" kiểm soát nội bộ, như gà mái ấp trứng trong ổ vậy. Phía trong được ngăn thành từng phòng làm nơi tiếp khách, sau cùng là khu nhà bếp. Còn bên kia có một khu nhà xây cất tạm bợ tựa như khu ổ chuột, chứa "gái bán hoa". Ở ít lâu nên tôi biết đây là một ổ mại dâm, mà chuyện đáng buồn cười là "cái ổ" này chỉ cách trụ sở Công An có 500 mét.

Ở đây vừa là quán bia ôm, vừa chiều khách khi khách có "nhu cầu" nên lúc nào cũng đông đúc các gái phấn son loè loẹt. Mỗi đợt ai tiếp khách xong điều phải chia phần trăm với má mì Sáu, cứ tiền bo một trăm ngàn thì cổ lấy hai chục, đi khách hai trăm thì bả "ăn nhẹ" bốn chục tiền giường. Mà cái giường phải chỗ sạch sẽ cho cam, xây ngôi nhà sàn cách mặt đất vài mét người ta lót ván rồi kê giường, còn bên dưới thì đúng là một hố rác, tắm rửa ăn uống điều tuông xuống đó nhầy nhụa, đen đúa, đêm đêm nằm ngủ nghe tiếng chuột cống cắn lộn mà phát rùng mình. Những người khách mua hoa trong cơn say chỉ việc nằm lên cái bộ dạt tre bẩn thỉu, mà kèn kẹt một lúc lâu đến khi trào phúng thì lại quay về với vợ con như người vô tội.

      Chỉ tội là tội cho tôi đây này, phải nằm trên bộ dạt gần đấy mà ngủ, bởi nhẽ, dạo nầy Cha tôi hay đi xóm về khuya, mà chỗ đấy thì ra vào thoải mái nên tôi qua đó ở hẳn. Mới ở đây được gần một tháng chả biết ông chạy chọt ở đâu được tiền rồi sắm vỏ, máy, mà chạy đi đưa khách, có đêm cũng kiếm được dâm trăm bạc nên tôi cũng khuây khuây. Còn việc về thăm mộ nội cũng không nghe ông nhắc gì đến, thôi kệ, tôi cũng chẳng quan tâm lắm vì trước giờ tôi chỉ gặp nội có đôi lần. Vả lại dạo gần tôi hay nói chuyện với Chế Út và Chế Phương nên tâm trạng có phần phấn khởi lắm. Không biết sao tôi có cảm tình với hai chế này, mặc dầu hai người cũng làm ở đây như những người khác, có điều, họ không "õng ẹo, hách dịch" và "diêm dúa" như những cô kia!

      Họ trông hiền lành và rất dễ thương, Chế Út mới có hai mốt tuổi, còn Chế Phương thì hai hai. Hai người thương tôi lắm, những hôm khác bo "sộp" họ lại mua khi thì cái này, khi thì cái kia, tôi đòi gì cũng được - mà thích nhất là tối tối được chở ra tượng đài gần cửa biển Sông Đốc ngấm cảnh, gió lạnh đến nổi da gà.

Tôi quý Chế Út, tôi biết chế cũng quý tôi nên hay cầm tay tôi đi chơi mà tâm sự, có bận chế nói.
- Duy biết hông. Nhà chế nghèo mà cha lại mất sớm, mẹ thì bệnh trong người hoài, em gái mới học lớp bảy nên gia đình thiếu trước hụt sau. Chế ra đây làm theo lời chế Phương, hai đứa nhà nghèo nên phải làm nghề này kiếm sống, mà cũng chỉ có nghề này mới có đủ tiền lo cho gia đình. Hồi chế vô có mượn má Sáu tiền để lo cho em đi học, nên bây giờ phải làm trả gớp lại, được nhìn em và mẹ không phải lặn lội bắt con này bán con kia để đong từng lon gạo là chế không có gì để hối hận. Em chế có tiền đi học, sau này nó không phải khổ như chế, mà nó học giỏi lắm nghe, năm rồi được lãnh thưởng nữa đó.

Tôi nghe mà chỉ hiểu sơ sơ chứ chẳng mải mai xúc động, nhưng đến bây giờ khi ngồi viết lại những dòng này tự dưng tôi thấy thương Chế vô cùng, tôi chả hiểu lúc đó mình nghĩ cái giống gì mà chợt hỏi.
- Vậy sau chế không làm chuyện khác??

Đôi mắt chế Út ánh lên nhưng vẫn im lặng, tôi ngó mái tóc dài mượt mà được gió từ biển cả mênh mông lùa qua sóng lưng. Tôi buột miệng.

- Chế đẹp quá chừng!
- Đôi lúc chế cũng muốn mình sống bình thường như bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa, nhưng cuộc đời đưa đẩy thì biết làm sao hả em. Nhà lại nghèo, nên phải cắn răng, kệ, làm có số vốn chế mới tính tiếp. Bây giờ mà bỏ nghề, thì gia đình biết làm sao.

Sau hôm đó, một vài bận tôi thấy chế Út đương lúc tiếp khác mà bị gọi ra trước nhà thì tôi hiểu chế phải làm gì. Những lần như thế tôi chỉ muốn vào đấm cho thằng đàn ông nào đó một cái thật đau để hả giận, nhưng lại không dám. Tức mình, có hôm chế Út đương lúc tiếp khách, cửa gài hẳn hoi, tôi lót tót chạy qua bên khu ổ chuột mà réo.

- Chế Út ơi! Chế Út! Lúc đó tôi chỉ muốn cứu chế ra khỏi bàn tay của tên khốn nạn nào đang dày xéo mái tóc mềm mại kia. Tôi thấy chế bước ra với bộ đồ bộ xốc xếch, lai áo vướng một góc vào lưng quần, biết chế vội vã mặt đồ bước ra, tôi thương lắm, bèn hỏi.
- Chế làm gì dạ??
- Em đi chơi một lát đi, chế thương. Chiều chế mua đồ cho. Ngoan đi Duy!

     Nói rồi chế mím môi nhìn tôi, mắt hoe hoe đỏ, tôi không biết phải làm sao nên đành quay đi, lúc bước tôi còn nghe tiếng nhừa nhựa trong giường gọi ra "Em làm gì mà lâu quá vậy" rồi tiếng đóng cửa.

Có lẽ những ngày ở đây đã dạy cho tôi nhiều thứ về cuộc sống lẫn giá trị của đồng tiền. Nhờ đó mà tôi mới phát hiện ra một bí mật nhà bà cô tôi.

Số là cô Sáu có ba người con, hai trai một gái. Tôi xin không kể đến hai thằng con trai trời đánh, phá gia chi tử của bả, mà chỉ kể đến người con gái lớn tên Duyên. Cô Duyên này theo "vai vế" là em tôi, nhưng chồng con đâu đó rồi. Duyên có đứa con gái rất dễ thương, giống mẹ y đút, tên là Nhã My. Ông chồng đi làm gì tôi chẳng biết, chứ riêng cô em gái này thì tôi rành "tám câu vọng cỗ". Nói ra sợ bạn không tin, chứ thực, cô nầy cũng làm gái. Có điều là gái hạng sang và người giới thiệu lại chính là mẹ ruột của cô.

Cứ mỗi lần có khách "sộp" muốn tìm hàng lạ, cô Sáu lại chỉ đến Duyên. Mỗi lần như thế cô điều kín đáo đưa khách về nhà "trăng hoa" trên chiếc giường tổ ấm, rồi tối đến lại cùng chồng nằm ngủ trên chính chiếc giường đó.

Đến tận bây giờ chứ đừng nói lúc đó, tôi vẫn không biết được anh chồng có biết không. Và không thể hiểu nỗi làm sao mà người ta có thể sống một đời như vậy, chỉ vì tiền!
Có một hôm đang ngồi chơi, Chế Út chợt nói với một chế tên Diễm bán trái cây gần đó.

- Diễm cho Út mượn sạp trái cây một bữa nha, mai có Mẹ với em Út ra chơi.

       Thì cái cô Diễm này mới "ừ" một tiếng và hỏi "có mẹ ra hả, vậy phải nói với má Sáu".
Mẹ chế Út là người đàn bà quê rặt, không lẫn vô đâu được, bà bận chiếc áo khoác màu kem bạc màu, bên trong là bộ đồ bộ màu đỏ có đính mấy hạt ngọc trai bằng nhựa trắng tên ngực áo, khuôn mặt khắc khổ, hằng những vết chân chim do thời gian dày xéo, tôi đoán bà cũng chỉ hơn Cha tôi chục tuổi là cùng. Đi theo là cô em gái mà chế Út vẫn hay nhắc với tôi, cô này có đôi mắt buồn và mái tóc mượt hệt chế, nhưng hơi lùn. Thấy cô ta cứ luôn miệng hỏi han, đôi lúc lại đưa bàn tay thon thả có những ngón tay thẳng đuột như chiếc bút chì, nhưng móng lại dính một ít sình đen lên gảy đầu, chắc lúc đi vội nên chưa kịp chuẩn bị kỹ. Mà tôi để ý thấy rằng, những người nghèo họ có móng tay và móng chân rất lam lũ, chỉ cần đến những nơi sang trọng hay có mùi của sự uy quyền một tí là lộ ra ngây. Điều đó rất dễ nhận ra khi họ nhìn vào ngón tay hay chân mà lộ vẻ ngượng ngập, rụt rè, như sợ ai nhìn thấy.

Nói chuyện một lúc, Mẹ con chế Út đứng dậy vào chào cô Sáu, họ nói năng gì đấy một lát rồi tôi lại thấy chế Út ngoắt xe ôm cho họ về, không quên trả tiền trước.

Tối đêm đó chế Út hỏi tôi.
- Duy đi về nhà chế chơi hông??
Tôi đáp ngây không cần lưỡng lự.
- Đi chứ!
Nhưng chế Phương đang nằm đó bấm điện thoại chợt lên tiếng, xa lắm đó em, vả lại, không sợ chế Út của em bắt cóc bán đi qua biển hả??
Tôi cười, nói.
- Không! Để Cha về em xin Cha đi. Chế Phương không đi chung hả??
Chế phương đáp.

Chế bận, nói rồi nheo mắt nhìn tôi.

Sáng đó chế Út dậy rất sớm, tất tả đi mua nào thịt, nào rau củ, xô chậu cồng kềnh, toàn những thứ lặt vặt dùng trong nhà. Tôi không biết chế mua làm gì lắm thế, bởi khi đi, tôi phải ôm chúng mệt chúng muốn hụt hơi.

Chế mượn đâu ra cái xe này vậy, tôi hỏi.
- Của anh Chương, con má Sáu đó.

Bao lâu nữa thì tới chế, em mệt lắm dồi.
- Chút xíu nữa hà. Em bắt trước ai dồi dồi vậy?

Đường về nhà chế Út tôi phải nói là xấu rất xấu, băng qua những con đường đất nhập nhụa sình lầy vì cơn mưa rào rạt mấy đêm trước, hai bên đường là những mảnh đất trống có vuông tôm, ở đây người ta chỉ nuôi tôm và cua là chính. Một dãi trải dài những hàng đước và nước mặn, nhà cửa rất thưa thớt, phần lớn là những ngôi nhà sàn cặp mé sông, chỉ lát đát mấy ngôi nhà tường khang trang. Đến một khúc sông thì chế Út gửi xe ở một tạp hoá rồi kiêu đò qua bờ bên kia, băng thêm ba cây số đường trường trên mặt đất lầy lội nữa thì tôi bắt đầu lèm bèm.

- Em nói thiệt, chứ em chịu hết nỗi rồi, đến nơi em phải bật quạt xem tivi rồi đánh một giấc cho đã.
Tôi thấy đôi mắt chế Út nhìn tôi mà chớp chớp mấy cái rồi dừng lại, ấp úng.

- Duy nè! Em về chơi, đừng nói với ai chế... chế làm nghề này nhe em.

Trong một giây, tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt xinh xinh có đôi mắt buồn, đang ngồi chóng gót nhìn tôi, đôi mắt ấy như vang lên một vẻ cần khẩn, đôi mắt xinh đẹp phải chịu bao nhiêu phong ba, bão táp của cuộc sống khi tuổi đời chỉ mới đôi mươi. Tuy lúc đó tôi chỉ là một thằng mười hai tuổi, chưa có lông nách, nhưng cũng hiểu mình cần phải làm gì. Tôi nói.

- Ai hỏi thì em sẽ nói chế bán trái cây. Nói rồi tôi mỉm cười.
Chế Út cũng cười, đứng dậy nói.

- Nhà chế không có tivi, quạt máy, nhưng chế sẽ quạt cho em ngủ, chịu hông??

Tôi lò dò bước theo chế, mắt đăm đăm nhìn tấm lưng thong thả và đôi vai hoàng yến bước đi phía trước, mà tự nhủ.

Tại sao cuộc đời lại nỡ đặt lên đôi vai đó những gánh nặng trần ai, cùng nhiệm vụ một lớn lao đến thế, khi tuổi đời còn tươi thắm như vậy.



Cuối cùng cũng tới, nhà chế Út, hay đúng hơn là một căn chòi lá. Rộng bốn mét, dài độ tám mét, hai bên vách được dựng bằng lá dừa nước, mái nhà cũng vậy, phía trước chỉ duy nhất hai chiếc võng giữa nhà và cái bàn tròn dùng uống nước, đi ba bước là đến đằng sau nhà, được che tạm bằng một tấm vải hoa chắn ngan bếp, bên trong kê cái bộ dạt, chắc là làm buồng ngủ cho hai má con. Trên bộ vạc một chút, có một tấm ván hình chữ nhật dùng làm kệ để sách và một cái radio còn mới, gần đó là chỗ treo quần áo.

Cái vẻ nghèo nàn của ngôi nhà đập vào mắt, khiến lòng tôi ngụi lạnh, không còn cái vẻ xong sáo ban đầu. Bây giờ thì tôi mới hiểu tại sao chế phải chọn con đường bán mình cho thiên hạ để đổi chát từng đồng bạc lẻ. Bất giác, tôi trút một tiếng thở dài.

Lúc ban trưa có hai thanh niên ghé lại nhà, chắc là bạn bè gì đó của chế, có điều thấy họ nói chuyện khá ngập ngừng và có phần dè dặt.
- Người thanh niên thứ nhất hỏi.
- Út ra đó làm gì?

Tôi thấy chế Út mỉm cười, nụ cười có lẽ đẹp nhất từ trước đến nay tôi từng thấy, trong ngôi nhà vách lá đơn sơ, người con gái buông tóc dài ngồi bên bàn nước, đôi mắt chớp chớp như như một chú nai nhỏ ngơ ngác, đằng sau tiếng lửa bếp kêu lép bép - bà má đương đung vội nồi nước. Với tôi, nó yên bình và giản dị như cô Tấm cô Thị trong cổ tích.
- Út đi bán trái cây.
Chợt người thanh niên thứ hai cười giòn, rồi lên tiếng hỏi.
- Bán trái gì đó Út. Bữa nào tui ghé mua ủng hộ cho.
Tôi thấy đôi môi nhợt nhạt của chế khẽ mím lại rồi cắn nhẹ một miếng nơi vành, trả lời.
- Bán đủ thứ! - Nói rồi chế đứng lên xuống bếp.
Sau khi hai tên đó về, tôi ngồi lại và tự dưng đâm ra ác cảm với tụi họ, tôi chả biết thế nào, nhưng rõ ràng họ làm chế Út tôi giận.

Tôi bỗng nghĩ, liệu có khi nào họ đã từng ghé quán cô Sáu, rồi có khi nào Chế của tôi đã..! Nhưng tôi không nghĩ được lâu, vì cơm canh đã dọn lên. Tôi chẳng làm gì sất mà cũng được ăn, đúng là khách một bửa có khác.

Buổi chiều đương loay hoay với mấy cái bánh thì bà má của chế Út từ đâu tiến lại, ra dấu cho tôi theo bà qua bên hông nhà.

Ngôi nhà nằm cạnh đường đi, nhưng hai bên thì "trống trơ trống trất" cách cả mấy trăm mét mới có cây cối và phải cách cả cây số mới có nhà ở. Tôi không hiểu tại sao bà kéo tôi ra đây, bên hông nhà, nhưng tôi thấy bụng bồn chồn bất an, như có điều gì đó chẳng lành sắp ập tới.

Mẹ chế Út chợt cất tiếng, khiến tôi bỏ lại nỗi bất an.
- Con nói thiệt cho Bác biết, con Út lên đó làm gì??
Bị hỏi như thế đâm tôi ra hoảng, mặc dầu đã được dặn trước và hiểu mình cần làm gì, nhưng đứng trước một lão bà hiền lành mà lại là Mẹ của chế Út tôi cũng thấy mình lúng túng, vả lại, nói láo không phải là nghề của tôi, nên một lát sau tôi mới lấp bấp..

- Dạ thưa...thưa.. Bác, bán trái cây!
Tôi lúc đó tự dưng đâm giận mình ghê gớm, có như vậy mà nói cũng không xong, phải ấp úng. Nhưng chưa kịp giận mình lâu thì bà cầm lấy tay tôi bằng hai tay mà nói.

- Bác biết con Út làm gì, có điều chưa dám chắc nên phải nhờ con. Lần Bác lên, nghe cô Sáu nói chuyện với mấy đứa Bác cũng lờ mờ hiểu. Con Út thương em, thương Bác. Bà nói đến đây tôi cảm nhận đôi bàn tay chay sần ấm và rung lên, rồi bà trút một tiếng thở dài như muốn xua đuổi tất cả những ý nghĩ không tốt.

Tự dưng nhìn mái tóc hoa râm lóm đóm những sợi bạc, tôi dậy niềm thương cảm. Người mẹ nhà quê ít học, bần tiện, lam lũ, thương con, luôn muốn giành tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho đứa con gái kém thế, nhưng vì nghèo nên phải gửi con ra tỉnh học nghề sau nuôi lấy thân, đến một ngày chợt nhận ra con mình vì thương mẹ, thương em, thương gia đình nghèo, phải bán thân cho thiên hạ mua vui để lo cho gia đình, nghĩ đến đó lòng tôi lại trào lên thêm một nỗi xót xa.

- Con nói thiệt cho Bác biết đi con...con Út...con Út, lần này tôi thấy bà xúc động mạnh, người rung lên, "đôi mắt sâu hoắm" chỉ trực trào nước mắt, miệng ấp úng hai ba lần rồi cũng thốt lên rõ từng chữ, "con Út đi làm ĐỈ đúng hông con?".

  Cái tiếng "ĐỈ" vừa thốt ra khỏi miệng bà tôi cũng sừng sờ chết điếng, tôi biết người đàn bà này không tìm sao đâu được những mỹ từ cho tiếng gọi đó, bởi bà làm gì được học rộng. Cuộc đời gắn liền với miếng cơm manh áo từ thuở nhỏ, lớn lên phải chịu cảnh mất chồng, rồi tay xách nách mang hai đứa con. Tôi vẫn không thể hiểu tại sao ông trời lại thích trêu ngươi một gia cảnh như thế.

Tôi đứng bất động nhìn bà, tôi biết mình không thể nói dối trong hoàn cảnh này, nhất là với một người mẹ, tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt nhăn nheo đang rươm rướm nước mắt mà chậm rãi gật đầu.
Bà Bác cầm tay tôi siết mạnh như cố chống chọi với tất cả những nỗi đau trên đời gộp lại, đang đá thóc vào lưng khiến bà gồng mình uất nghẹn, đôi mắt buồn của chế Út hiện rõ trên mắt bà, giờ đây nó đau đớn và thất thần. Tôi nào hay đâu, cuộc nói chuyện bị người con gái tên Út đứng nép bên kia vách lá nghe thấy, đang lấy tay che miệng mà khóc không thành tiếng.

Bạn à. Có những cuộc đời tưởng chừng như đã khổ lắm, nhưng vẫn chưa là gì với bi kịch do ông trời khéo sắp đặt. Hôm nay khi ngồi đây, viết lại những dòng này, lòng tôi ngậm ngùi khó tả. Ở phương trời xa xăm nào đó, mong chế Út có một cuộc sống bình yên, người Mẹ già sẽ phần nào ngơi đi đau khổ và cô em gái nhỏ tên Thu, tôi mong cô luôn gặp nhiều may mắn, không phải đem đôi mắt buồn và suối tóc mơ kia làm trò cho thiên hạ mua vui.

#tinhyeu#cauchuyenhayvetinhyeu#gaibanhoa#chuyentinhyeu#blogtinhyeu#tinhyeudep#


Em - Anh Hai người xa lạ

    Em luôn muốn nói cho anh biết em chính là cô bé hàng xóm sát vách phòng anh? Nhưng em đã không đủ can đảm để nói lên điều thầm kín đó...




     Có lẽ em đã sai khi dùng số sim lạ nhắn tin làm quen với anh. Em không đủ can đảm cho anh biết em là ai, bởi trong em nỗi sợ vô hình nào đó cứ hiện hữu. Em kéo anh vào trò chơi trốn tìm, điều đó khiến anh bực mình phải không anh?

Khi anh nhắn lại : “Anh không có ý là em phiền anh gì cả, chỉ là anh qua cái tuổi có thể ngồi nhắn tin mà không biết bên kia là ai rồi đoán già đoán non mong làm quen. Anh còn nhiều thứ phải làm hơn và anh không có thời gian suy nghĩ  vì những chuyện thế này. Anh ước gì anh có thể có lại trái tim nóng như ngày xưa. Chúc  em buồi  tối tốt lành em nha!

Lời nhắn như nhát dao cứa vào trái tim em, mặc dù em biết anh không thể đoán ra người mạo danh đó chính là em. Kỳ thực, đặt mình vào vị trí của anh em cũng thấy bực bội, khó chịu khi mất thời gian trả lời tin nhắn vu vơ. Anh nói đúng, qua rồi thời tuổi trẻ vội vàng nông nổi, giờ đây khi trưởng thành người ta đủ chín chắn để hiểu cần gì và làm gì. Em xấu hổ với chính hành động của bản thân mình, em nguyền rủa nỗi ám ảnh cứ hướng về anh chứ không phải là một ai khác. Dù đã cố gắng hờ hững nhưng tại sao hình ảnh anh hầu như chiếm trọn khoảng thời gian của em mỗi ngày. Đi vào những giấc mơ mỗi tối, nhức nhối dòng suy nghĩ trong em. 
- Em bực bội, em mơ hồ... tại sao hả anh???

Bức tường ngăn cách phòng trọ đủ để em tỉnh táo nhận ra: Em và anh chúng ta vẫn là hai — người - xa — lạ!

     Em ghét cảm giác của một năm về trước. Tại sao anh lại trao cho em ánh mắt ấy? Đẹp và bình yên… Em mang theo hình ảnh về chàng trai áo sơ mi trắng vẻ mặt hiền hiền, ngộ ngộ khi rời xa Sài Gòn yêu dấu. Giữ riêng mình kí ức về anh như cơn gió thoảng qua trong cuộc đời mà em dặn lòng chẳng bao giờ thuộc về em. Xa anh, em đã từng bỏ quên anh giữa bộn bề cuộc sống. Một năm sau em trở lại nơi này, không phải cuộc rong chơi du ngoạn mà là cú nhảy nghề nghiệp. Em quyết định chọn Sài Gòn là nơi định cư.

Những tưởng sẽ chẳng bao giờ thấy anh thêm lần nào nữa, vậy mà em — gặp — lại — anh tình cờ tới khó hiểu. Ghé đầu ra cửa, với tay lấy đôi dép, bất giác chếch mặt sang phải trước mắt em là chàng trai áo sơ mi trắng đeo headphone đứng tựa cánh cửa nhìn em. Giật mình thoảng thốt “là anh, chính là anh???”. Rồi bao kí ức về anh trỗi dậy, em bắt đầu khoảng thời gian tò mò trong vai diễn của một thám tử thầm lặng.

Em quan sát, em dõi theo, em lục tung máy tính tìm lại CV của chị gái anh một năm về trước trong đợt tuyển dụng Ngân hàng em copy làm mẫu. Em biết tên anh, quê anh, trường Đại học của anh. Có lần mượn USB vô tình một số thông tin khác về anh được hé mở: số điện thoại, ngày tháng năm sinh (hóa ra anh bằng tuổi em mới chết chứ, nhưng em vẫn phải ngậm ngùi vờ như không biết). Trên Google+ mang tên anh em kiếm được tấm hình hồi bé xíu xiu, trông anh cười dễ thương lắm lắm. 

    Em biết cả công việc ở công ty du lịch anh đang làm qua logo áo đồng phục anh phơi chung dây. Em chạm anh 3 lần trong 1 tháng, đủ để nói vài câu xã giao ít ỏi. “Anh à, phòng anh đừng hút thuốc lá nữa nhé, chị của em không chịu được mùi đó đâu (thực chất là em không “hít” nổi). “Uh, thế à. Vậy sau này em sẽ lấy người nghiện thuốc rồi”. Em cười xòa, thầm nghĩ trong bụng “Sao anh không bảo em lấy anh cho nhanh”… Những lần hiếm hoi khác, anh và em lướt qua nhau như chưa từng quen biết… là anh ngại hay do em xấu hổ? 



Anh à, có khi nào anh biết?
   - Mỗi sáng thức dậy em vẫn háo hức nghe tiếng khóa cửa trước giờ anh đi làm. Mỗi tối trở về em hân hoan khi trông thấy ánh điện từ phòng anh hắt ra hành lang sáng loáng, em yên tâm vì biết lúc đó anh ngoan ngoãn ở nhà. Hơn nữa nó tạo cảm giác anh luôn ở bên em… rất gần. 

Em sợ nhất là khi cửa phòng anh khóa tối om, em bồn chồn khôn nguôi “giờ này anh đi đâu, anh đang làm gì, sao khuya rồi anh chưa chịu về???”. Em ôm laptop ngóng anh vì không tài nào khép nổi đôi mắt. Em cứ đợi, đợi cho tới bao giờ tiếng cửa lách cách, giọng nói quen thuộc vang lên em mỉm cười nhẹ nhõm rồi mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Từ bao giờ anh luôn xuất hiện trong giấc mơ của em, phải chăng em đã nghĩ về anh quá nhiều? Em không biết và em cũng không lí giải được điều đó. Trong mơ, anh nhìn em, rồi em nhìn anh… ngại ngùng, cứ có một khoảng cách vô hình nào đó giữa anh và em chẳng gần, chẳng xa. Em im lặng, anh cũng lặng im…

“Có một điều em vẫn luôn tự thắc mắc, một kẻ xa lạ như anh sao thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của em. Nó khiến em khó hiểu tới mức khó chịu”
Em đọc sách quá nhiều rồi đó, may mà mới gặp trong mơ, đừng lại ở đây đi em. Chúc em có những ngày vui vẻ không mộng mị!”
“Mộng mị” - em giật mình, phải chăng em đã đi quá xa thực tế của cuộc sống. Em ảo tưởng, em mộng mị, em hình tượng hóa những điều không có thực. Em xấu hổ khi nói ra những điều không nên nói, em day dứt vì làm phiền anh trong bộ dạng “kẻ giấu mặt”, em giận bản thân mình yếu đuối, em điêu đầu với lối suy nghĩ không thể kiểm soát được của chính em. Đã bao lần em đấu tranh với chính mình để tách anh khỏi cuộc sống của em. Em đặt cho em hàng loạt câu hỏi không tìm được lời giải đáp hợp lý. Em sợ chính mình anh à, lý trí của em đã không thắng nổi con tim em. Tại sao hình ảnh về anh cứ ám ảnh em, càng cố đẩy ra xa thì nó càng hiện hữu. Lẽ nào, em thích anh hay em đã yêu anh??? Không, em đủ tỉnh táo để biết rằng “khoảng thời gian ngắn ngủi chưa nói lên được điều gì cả”. Vậy, cảm xúc về anh trong em là gì hả anh? Ảo tưởng, mộng mị??? Em là một kẻ với lời lẽ dối trá hay em đang quá phiêu lưu? Em cũng không biết chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với em nữa… 

Chỉ biết rằng: Em và anh chúng ta vẫn là hai — người - xa — lạ… 

        Mưa Sài Gòn xối xả cả ngày trời, gió rít cây cối nghiêng ngả, hình như bão đang về. Căn phòng lặng thinh một màu tối thui, em cố giữ trái tim mình bình yên không được thổn thức, ấy vậy mà lòng lại nổi sóng “ngoài trời giông bão, anh ở đâu giờ này hả anh???”

Blog Tình yêu và cuộc sống

Ngao Xanh 


Đi qua những mùa nắng..!

Hạ vẫn cháy những vạt nắng để làm khô đi những nước mắt của ngày mưa. Dù có chuyện gì đi nữa thì bình minh lên sẽ mang ánh sáng ấy xua tan đi màn đêm ảm đạm. Mọi chuyện rồi sẽ ổn, chỉ cần có niềm tin và luôn nỗ lực hết mình.Mong manh những sương sớmBảng lảng những triền câyLạnh lùng những mưa đêmẤm áp những nắng ngàyMưa tạnhVà…Nắng đậm màu…



Hà Nội những mùa nắng

Cuối tuần, An thích thú với cảm giác lang thang qua những con phố của Hà Nội. Một tuần bận rộn cuốn An vào với công việc, làm cô quên đi những vị rất khác của cuộc sống. Chỉ có cuối tuần cô mới có thể cho mình một khoảng trời rất riêng, nơi cô thả lòng mình với những góc phố, những con đường, những cơn gió hiếm hoi của đất Hà Nội đầy nắng. Và bất chợt. cô thấy nhớ những cơn mưa, lâu rồi cô không thấy mưa. Từ bé, cô đã yêu những cơn mưa, cô thích phóng tầm mắt mình xuyên qua cả những giọt mưa đang buông trên từng khóm cây, tán lá hay nóc các ngôi nhà. Cô nhớ những ngày thơ ấu của mình gắn với những cơn mưa, khi mà cả nhà cô quây quần bên bữa cơm ấm cúng, khi mà mấy chị em ngồi túm tụm chơi với nhau. Cô chỉ biết lúc đó thấy sao bình yên. Cô chưa biết cuộc đời dài rộng sẽ kéo cô ra khỏi những bữa cơm đó để bước vào những lo toan cơm áo, những vướng bận. Thế nên, cô đã khóc khi giữa thành phố náo nhiệt mà cô thấy thật cô đơn, cô nhớ nhà, cô nhớ quê, cô nhớ những bữa cơm gia đình, nhớ đến nao lòng.
Hè đã vào rồi nhỉ. Trên nhiều con đường đã rợp màu phượng đỏ, nghe tiếng ve kêu râm ran như gợi cho An những ký ức tươi đẹp nơi mái trường của những năm ấy. Cô nhớ thầy cô, nhớ bè bạn. Người ta bảo mùa hè là mùa nhớ, là mùa yêu thương, là mùa kỉ niệm. Có ai đi qua những mùa hè ấy mà không thấy rạo rực trong lòng? Những ngày mà cô chạy theo mấy đứa bạn trong xóm chơi đốt lò, chơi trốn tìm, hay theo bố mẹ ra đồng làm lúa. Cô thấy yêu sao mảnh đất mà cô đã sinh ra và lớn lên, lam lũ nhưng nặng nghĩa tình của những người dân nồng hậu. Cô yêu những ruộng lúa chín vàng mùa gặt hái, yêu những thửa ngô xanh rợp ngày trổ bắp, yêu con sông êm đềm vọng tiếng ầu ơ bên cánh võng của bà.

An cũng được sinh ra vào mùa hè nên những kỷ niệm luôn được cô trân trọng cất giữ nơi bình yên nhất. Và cũng vì thế mà cô mới yêu công việc của cô đến thế. Bởi cô là phát thanh viên cho một chương trình radio, nơi làm cầu nối cho những tâm trạng được gặp nhau, nơi giúp các khán thính giả được thoải mái chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn về những nơi mà họ đã đi qua, những người họ đã gặp và những trải nghiệm trong cuộc sống của họ. Ở đó, cô thấy mình như được sống với những cung bậc cảm xúc khác nhau. được biết thêm những ý nghĩa của cuộc đời để biết trân trọng những điều đáng quý đó.

Ở nơi thành phố này, thấy khó lắm tìm được những “bếp lửa ấp iu nồng đượm”, những bữa cơm với khói lam chiều, những ánh cười hồn nhiên. Chỉ có khói bụi, chỉ có điều hòa nhiệt độ hay quạt điện mở nấc maximum mà sao vẫn thấy tuốt mồ hôi. Chỉ có những bữa cơm ăn vội bên hàng quán đông đúc, chỉ có nhịp sống nhanh đến không kịp có thời giờ nhìn nhau cười một cái. Có phải là quá cường điệu không nhỉ? Nhưng quả thực, nụ cười hiền lành cũng thật hiếm hoi giữa nơi đây lắm.

Và cô nghĩ đến Quân. Không hiểu sao những lúc mong một cơn mưa thì cô lại thấy nhớ anh. Cô quen anh cũng vào một ngày hè của Hà Nội, sự quen biết thật tình cờ. Anh vô tình nhắn tin nhầm vào số của cô và run rủi thế nào mà hai người nói chuyện lại rất hợp nhau. Những cuộc nói chuyện cứ như là đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Có đôi lúc An tự hỏi liệu đó có phải ý trời? Nhưng anh và cô ít gặp nhau lắm. Ai cũng bận rộn với công việc của mình. Anh là kiến trúc sư cho một công ty lớn nên đi suốt cả ngày, công việc cuốn anh theo và nhiều lúc cuốn anh ra khỏi cuộc sống của cô. Có lúc cô thấy hụt hẫng, cảm giác như bị “bỏ rơi”, như chông chênh nhiều lắm. Nhưng rồi cô cũng bị vòng xoáy của công việc kéo cô ra khỏi những suy nghĩ ấy, và rồi lặng mình ngẫm lại cô thấy thương anh hơn là trách anh. Bởi dù rất bận rộn nhưng anh vẫn quan tâm đến cô nhẹ nhàng và bình dị. Cô hiểu đó là yêu thương. không phải chỉ với riêng cô mà là với những người khác nữa.

Quân là một người nghị lực. Có lẽ cũng do hoàn cảnh sống đã tạo ra một Quân mạnh mẽ như thế. Anh không ngang bướng, xốc nổi như cô mà trái lại, anh điềm tĩnh và trầm lắng hơn. Anh quân bình được tâm mình kể cả cuộc sống ngoài kia có sóng gió thế nào. Anh cũng đã từng trải qua những nỗi đau trong lòng, cô thấy đôi mắt anh đượm buồn, thấy ánh nhìn của anh xa xăm, vô định khi nhìn vào khoảng không bao la. Cô nghĩ khoảng thời gian đó đã khoét một vết thương rất sâu khiến anh âm ỉ đau trong rất lâu. Có lẽ thời gian đủ nhiều đã khiến nó thành vết sẹo dài nhưng vẫn làm anh ê buốt mỗi khi lắng mình lại. Gió vẫn thổi những cơn gió hanh hao ngày hạ vắng, và cô hy vọng một Quân mà cô từng quen sẽ đủ nụ cười để bước qua nước mắt. Bởi lẽ đó cũng là điều khiến cô khâm phục ở anh. Một người mang nét ngoài nghiêm nghị nhưng ẩn chứa một trái tim biết đồng cảm và sâu sắc với những vết xước mà người khác gặp phải. Anh ở HN nhiều hơn cô. Những va vấp mà anh gặp phải trong ngành Kiến trúc không phải ít, nó đủ để anh tích lũy thật nhiều những kinh nghiệm để hoàn thành tốt công việc của mình và những kinh nghiệm sống nữa, nhiều hơn cả tuổi đời của anh.

Bất chợt, trời đổ mưa. Mưa xối mạnh lên những nóc nhà, rũ sạch những buồn phiền trong An. Cô thấy tâm hồn mình tươi mới hơn. Cô có niềm tin hơn vào cuộc sống. Và cô thấy mình mạnh mẽ hơn. Cô không còn khóc mỗi khi mưa nữa, cô luôn có niềm tin sau cơn mưa, nắng sẽ lên và có cầu vồng. Chỉ cần tin như vậy là cô có động lực để vững vàng bước đi, vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.




Quân đã tặng An một món quà rất đặc biệt. Anh nói với cô rằng anh hy vọng sẽ giúp cô bước qua được những nỗi buồn, để luôn vui vẻ. Ban đầu, An không tin lắm. Nhưng có mấy lần, tâm trạng cô xuống dốc, cô bị áp lực với những vấn đề hỗn độn, cô thấy mệt mỏi và chán nản. Và chính món quà của anh đã giúp cô tìm lại được nụ cười và niềm tin để cô bình tâm lại và tiếp tục bước đi. Cô tin vào những triết lý bình dị đó và thầm cảm ơn anh đã tặng cô một kỷ vật đáng quý như thế.

Hà Nội mùa này nắng lắm. Nắng hanh hao, những vạt nắng chiều ảm đạm màu nhàn nhạt. Quân cũng đi xa, không ở bên cô nữa. Anh nói lời chia tay với cô cũng vào một buổi chiều như thế. Anh nói anh phải đi tu nghiệp một thời gian khá lâu. và anh với cô không hợp, quá nhiều lý do, cô không muốn nhắc đến. Chỉ biết là anh để lại cho cô một sự trống vắng. Cô lang thang qua các con phố, cà phê “Nắng hạ” đón cô trong một chiều buồn. Cô vẫn hết mình với công việc, vẫn yêu những cơn mưa và vẫn nghĩ đến anh vào những ngày mưa đó. Chỉ có điều mưa vẫn rơi những hạt buồn và nắng vẫn hanh hao màu xưa cũ.

3 năm sau

Một chiều mưa.

Cô lại đến “Nắng hạ”. Lâu rồi cô không đến đây, quán đã có những nét rất mới. Những bản nhạc hòa tấu piano nhẹ nhàng và những bức tường được dán giấy khá tinh tế. Những cánh hoa tường vi nhẹ rơi bên khung cửa sổ nơi cô ngồi. Ngoài trời, vẫn phảng phất mưa rơi. Những hạt mưa nhẹ bay khiến An thấy rất nhẹ nhõm và dễ chịu với tiết trời HN những ngày hạ. 3 năm qua, cô đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cô vẫn hết mình với những công việc, vẫn cà phê cuối tuần với những người bạn và đặc biệt là suốt 3 năm qua cô với anh không hề liên lạc. Nhưng cô vẫn cảm nhận được rằng ở nơi xa, anh vẫn sống tốt, vẫn công tác tốt. Có lúc, cô bật cười trước ý nghĩ biết đâu giờ này mà gặp lại, anh sẽ dẫn theo cả gia đình ấy nhỉ? 3 năm rồi cơ mà. Rồi cô nhìn lại bản thân, 3 năm qua nhưng cô vẫn một mình. Liệu có phải ông trời ở cao quá, không thấy được cuộc sống của cô nên vẫn chưa đưa một ai đến bên cô cả. Hay là…cô đang chờ đợi một điều gì đó?

Mải ngắm những giọt mưa, cô không hề hay biết, cửa “Nắng hạ” nhẹ mở, có một người cũng nhẹ bước vào, kéo ghế ngồi phía xa và cũng nhẹ ngắm một cô gái đang thả suy tư vào những hạt mưa ngoài phố kia.

Và cô giật mình vì tiếng của người phục vụ: “Chị ơi, có người vừa gửi cho chị một mảnh giấy nhỏ kèm theo một chiếc hộp nhỏ ạ”. Cô quay lại và không khỏi ngạc nhiên vì hai vật mà người phục vụ đưa cho cô. An nhẹ mở tờ giấy ra và bối rối thật sự vì nét chữ quen thuộc: “Cô bé ơi, sao mà cứ ngắm mưa chiều thế? Trông buồn lắm! Cười vui lên nào! Sau cơn mưa nắng sẽ lên mà. Phải cười nụ cười của nắng nhé! ^_^. Gửi tặng em một món quà nhỏ. Hy vọng em sẽ vui lên trong một buổi chiều ảm đạm thế này. Ký tên: TT”.

Cô bật cười trước cách viết hồn nhiên nhưng cô cũng thấy có gì đó cay cay nơi khóe mi. Nhẹ mở chiếc hộp được gói bằng giấy màu xanh biển, cô cười vì đó là màu cô thích nhất. Bên trong hộp là một chiếc chuông gió cũng màu xanh. Chuông gió hình tròn, bên dưới có một sợi dây nhỏ, chỉ cần đưa trước gió là leng keng những thanh âm vui tươi. Ở cuối sợi dây có một mảnh giấy được gắn vào, với một dòng chữ được nắn nót cẩn thận: “Nụ cười sẽ hong khô tất cả nên hãy luôn cười lên nhé, cô bé”. Tới đây, cô không thể kìm được nước mắt nữa, cô vội hỏi người phục vụ thì được biết là vị khách tặng quà cho cô mới chỉ rời quán cách đây vài phút. Cô vội chạy ra ngoài, mặc kệ trời vẫn đang mưa, mà cô thì không hề mang theo ô dù hay nón mũ gì hết.

3 năm qua, cô đã kìm nén nước mắt này quá lâu rồi. Cô đã không khóc kể cả khi rất nhớ anh. An đã tự nhủ lòng mình là hãy mạnh mẽ lên, Quân đi là có lý do của anh, không phải ghét cô mà ra đi như thế. Nếu anh thương cô thì anh sẽ quay lại, còn nếu ngược lại. thì là do hai người không có nợ với nhau mà thôi. Giờ đây, cô thấy đơn độc khi mà giữa làn mưa bụi, chỉ có một mình cô đang quay quắt tìm kiếm mà lại vô vọng nữa rồi. Bất giác, cô không còn thấy mưa phất ngang mặt cô nữa, hay là mưa đã tạnh? Không phải! Vì xung quanh, An vẫn thấy người ta mặc áo mưa, vẫn vội vàng trên những chiếc xe hay chạy bộ tìm chỗ trú mưa. Nghĩa là trời vẫn còn mưa. Vậy thì tại sao? An ngẩng đầu lên và thấy có một chiếc ô màu xanh đang được ai đó che cho cô. An nhẹ quay người lại. Và cô đã làm rớt mẩu giấy hồi nãy, vì người đang đứng trước mặt cô bây giờ, không phải ai khác mà chính là Quân. Vẫn gương mặt ấy, vẫn nụ cười và ánh mắt ấy. 3 năm đã làm anh có vẻ già đi nhưng cái cách anh nhìn cô vẫn thân thương và nụ cười ấy vẫn ấm ấp lắm. An run run, co người lại vì mưa lạnh, cô muốn nói với anh, muốn hỏi anh xem tại sao trong suốt mấy năm qua không hề liên lạc với cô, và vì sao anh lại rời xa cô như thế. Nhưng cô lại chẳng thể cất tiếng nói được một lời nào.



An chỉ còn nghe tiếng anh hòa lẫn trong tiếng mưa. Đứt quãng nên cô chỉ nhớ mang máng tại sao anh đã ra đi như thế. Vì anh bị nghi ngờ mắc phải một căn bệnh nan y mà xác suất rất cao. Anh sợ làm cô khổ, sợ cô bị tổn thương nên anh đã chọn cách rời xa cô. Anh nghĩ rằng khi anh đi rồi thì cô sẽ dần quên anh và tìm một ai đó phù hợp hơn. Vì cuộc sống luôn chuyển dịch không ngừng, luôn vô thường mà, đâu có gì là mãi mãi? Nhưng Quân đã nhầm. Anh không biết được rằng, 3 năm qua cô vẫn không thể quên được anh. Nhưng cô vẫn chọn im lặng. chọn cách cuốn mình theo công việc và những tình cảm gia đình ở nơi xa.

Và số phận đã mỉm cười với anh khi được chẩn đoán chính xác là anh hoàn toàn khỏe mạnh. Do sự nhầm lẫn đôi chút trong quá trình xét nghiệm nên mới có sự nghi ngờ đó. Anh không hề đi nước ngoài như cô vẫn tưởng, anh vẫn ở Việt Nam, vẫn ở Hà Nội và vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của cô hàng ngày. Chỉ có điều là cô không hề biết có sự hiện diện của anh. Có nhiều lần anh thấy cô khóc, tim anh cũng đau lắm, anh chỉ muốn đến bên cô để nhẹ lau đi những giọt lệ ấy, nhưng anh không làm được. Vì anh nghĩ rằng cô đã quên anh rồi, sao mà anh xuất hiện bên cô được nữa? Thôi thì cứ nhẹ dõi theo cuộc sống của cô thế này là anh thấy hạnh phúc rồi. Chỉ cần biết rằng cô vẫn sống tốt là anh cũng thấy vui, thấy đủ đầy.

Hôm nay, anh chọn xuất hiện trước cô vì anh có lý do đặc biệt không thể nói cho cô biết được, chỉ là anh rất muốn gặp cô và cũng bởi vì anh tin hôm nay nhất định cô sẽ tới cà phê “ Nắng hạ” này.

Hừng đông với những tia nắng le lói cuối chiều cũng đủ hong khô giọt nước mắt nơi khóe mi của An. An mỉm cười khi nhìn về chân trời xa. Chân trời ấy rộng dài cũng như chính cuộc sống này. Nhưng vẫn cho cô và anh được gặp lại nhau. Cô vẫn tin tồn tại giữa biển đời này là định mệnh. Và Quân nắm chặt tay An cùng bước về phía có tia nắng ấy.

Thu Hằng


P/S: Blog này như một dư vị mát lành, một ly cocktail ngọt lịm dành tặng bạn trong những ngày nắng. dành tặng tất cả những tâm hồn đang bị xao động bởi những hỗn độn của áp lực cuộc sống, để tìm lại được sự  bình yêu trong lòng, để có niềm tin rằng: Hạ vẫn cháy những vạt nắng để làm khô đi những nước mắt của ngày mưa. Dù có chuyện gì đi nữa thì bình minh lên sẽ mang ánh sáng ấy xua tan đi màn đêm ảm đạm. Mọi chuyện rồi sẽ ổn, chỉ cần có niềm tin và luôn nỗ lực hết mình.

Người lạ, Người thương rồi thành người dưng..!

      Chúng ta đã từng nắm tay nhau đi chung một đoạn đường, từng hạnh phúc như những đôi tình nhân thực sự. Nhưng chúng ta cũng đã phải trải qua rất nhiều biến cố, dằn vặt, thương tổn vì một câu chuyện tình chưa bao giờ được gọi thành tên…

 Chúng ta đã từng là người lạ bước ngang qua nhau phải không em? Vì là người lạ nên trong cuộc sống của người này chưa bao giờ tồn tại người kia. Như hai con đường thẳng song song, nhìn thấy nhau nhưng không cắt nhau ở một điểm nào hết.

 Nhưng chúng ta đã từng là người thương, là thương nhau chứ không phải yêu nhau. Thương nhau, bên nhau nhưng chưa bao giờ nói lời yêu. Vì là thương nên chúng ta được phép nhớ về nhau nhưng không nhất thiết người kia phải biết điều đó. Thương nhau cũng thật lạ, thật khó, thật khổ và thật buồn. Không phải tình cảm quá ít để có thể yêu nhau, chỉ là nó quá nhiều để không thể yêu nhau, vì sợ yêu nhau rồi chia ly, rồi mất nhau. Ai cũng sợ một mai thức dậy, người ta chỉ còn là ảo ảnh trở về trong mỗi giấc mơ.

Ở nơi xa đó chúc em hạnh phúc


Em  không can đảm để bên Anh một quãng đường thật dài và thật lâu còn Anh không can đảm nắm lấy bàn tay ấy, vì sợ rồi sẽ phải buông.

 Chúng ta lặng lẽ bước đi chung trên một con đường, có những đoạn ngồi cạnh nhau kể cho nhau nghe chuyện yêu thương, có những đoạn hờ hững bước qua nhau như người lạ, không hơn không kém.

 Thương nhau, chẳng ai nhớ nổi những giấc mơ có người đó trong cuộc đời. Thương nhau, thu về nhuộm vàng một bầu trời nhung nhớ, để dành trong tim. Thương nhau, hạnh phúc dù nhỏ, dù ngắn, dù ít cũng đã quá đủ cho những kẻ không can đảm để yêu.

Nhưng, có phải chỉ vì thương nhau thôi mà chúng ta thành người dưng như bây giờ không em. Là người dưng chứ không phải là người lạ, người dưng là từng quen, còn người lạ là chưa từng gặp.
 Trở thành người dưng có chăng cũng chỉ vì thương, vì sợ, vì một chuyện tình dành riêng cho một người. Vì vốn dĩ chuyện tình yêu đôi khi chỉ là chuyện của một người mà thôi.

Trải qua bao nhiêu chuyện, thương nhau đủ nhiều nhưng không đủ lâu đã khiến chúng ta trở thành những kẻ thừa trong cuộc đời nhau về sau. Là người dưng…

Có lẽ khi đi hết một con đường chúng ta mới nhận ra cuộc sống của mình từng tồn tại một người. Dù là người lạ, người thương hay người dưng thì họ đều là một. Là những mảnh vỡ của kí ức không nên nhặt lại để thương tổn mà là để trân trọng và mỉm cười.

Người lạ, người thương hay người dưng thì cuộc đời mình đã từng có nhau phải không em ? Là gì cũng được, chỉ mong đoạn đường về sau cả hai đều bình an mà bước tiếp…

Blog Tình yêu và Cuộc Sống